Bên kia điện thoại vang lên tiếng nức nở, giống như đang khóc.
Vừa rồi An Nhiên vì chuyện của Tư Văn Hùng mà trong lòng buồn bực, bây giờ mới được Lý Tư Ỷ kéo trở lại thực tại, cô thấp giọng hỏi: "Cô đang ở đâu? Tôi tới chỗ cô”.
Lý Tư Ỷ vẫn thích giở giọng trẻ con trước mặt cô.
"Ai cần cô ở cùng tôi? Tôi không sao, rất ổn”.
An Nhiên lắc đầu mỉm cười, cô thở phào nhẹ nhõm: "Là tôi muốn ở bên cạnh cô được chưa? Chị hai!"
Cuối cùng, Lý Tư Ỷ cũng bị chọc cười.
Cô ấy nói bằng giọng mũi khàn khàn: "Là cô tự đòi đấy nhé! Tôi nể lắm mới đồng ý đấy!"
An Nhiên thở dài: "Vâng! Là tôi tự đòi đối tốt với cô!"
Trước khi cúp điện thoại, khởi động xe, An Nhiên ngẩng đầu nhìn về hướng khoa nội trú... Cuối cùng, cô đạp ga rời đi.