Lý Tư Ÿ nhìn bát tiết vịt, sửng sốt một lát... Thật ra có nhiều lúc họ rất hoà thuận, lúc bắt đầu ông ta cũng rất cưng chiều cô ấy, đưa cô ấy tới Kim Lăng chơi, món tiết vịt nơi đó đúng vị nên Lý Tư Ỷ thích ăn. Sau khi trở về thành phố B, ông ta tự học nấu.
Ông ta rất cưng chiều cô ấy, ngoại trừ hơi lăng nhăng. Lý Tư Ỷ cúi đầu và lặng lẽ ăn. Cố Vân Phàm nhẹ nhàng nói: “Tháng trước tôi đi Kim Lăng một chuyến, một mình ở đó có chút không quen. Tư Ÿ... Tôi muốn nói với cô, co vài chuyện, hối hận cũng vô ích, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra, đã làm cũng từng làm qua.”
Cô ấy hiểu ý của ông ta.
Cố Vân Phàm kết hôn, đây là sự thật, không cách nào thay đổi.
Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng: “Ông Cố yên tâm, tôi sẽ không phá hoại gia đình ông. Sau này gặp ông thì tôi sẽ đi đường vòng, ông đừng bước tới, nếu không thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.”