Cố Vân Phàm bế Lý Tư Ÿ, bên tai truyền đến câu nói của Cảnh Thuy... Ông ta hơi nhướng mi, đôi mắt đen sâu thẳm khó hiểu.
Tuy Cảnh Thuy cũng là cậu ấm nhà giàu, kinh doanh qua loa, nhưng so với Cố Vân Phàm thì kém rất xa, suýt nữa anh ta không hiểu được ánh mắt này.
Giọng nói của Cố Vân Phàm chậm rãi, vang vọng trong hành lang sang trọng của câu lạc bộ: “Họ Cố tôi, trước giờ không phải người rộng lượng.”
Cảnh Thuy không muốn làm ầm chuyện này nên cầu xin: “Chú nể mặt dì Ôn đi
Cố Vân Phàm cười mỉa: “Sao thế? Tên khốn kia còn là con trai nuôi của Ôn Noãn à. Cho dù thật sự là vậy, tôi cũng chẳng quan tâm.”