An Nhiên biết anh lại ghen tuông nên nói móc mỉa.
Cô cũng không giận, chỉ nhẹ nhàng khoác tay anh rồi nhỏ nhẹ hỏi vặn lại: “Không phải chúng ta ra ngoài thư giãn à? Sao lại không vui thế?”
Hoäc Doãn Tư cũng thẳng thắn: “Không mang anh đi ăn giấm à?”
Thành phố rực rỡ ánh đèn, gương mặt của An Nhiên trông càng nhỏ nhắn, xinh xắn hơn. Vì là buổi tụ tập riêng tư nên cô ăn mặc cũng rất nữ tính, khép nép ngoan ngoãn bên cạnh Hoắc Doãn Tư.
Cô ôm hờ eo anh rồi dịu dàng nỉ non: “Hoắc Doãn Tư, chúng ta đừng nhắc tới chuyện quá khứ nữa được không? Anh đừng trách em, còn em cũng không trách anh.”
Gió đêm lướt qua mặt rất dễ chịu.
An Nhiên cầm lòng không đậu muốn hôn anh ấy. Hoắc Doãn Tư rất cao nên cô phải nhón chân lên một chút. Phụ nữ khi động tình luôn không kìm lòng nổi. Hoắc Doãn Tư vẫn chưa hành động, chỉ cúi đầu nhìn cô chăm chú bằng đôi mắt đen láy...