Hoắc Doãn Tư rất cao, cô lại không đi giày cao gót, ôm thế này đầu cô chỉ miễn cưỡng đến vai anh ấy. Hoắc Doãn Tư hơi nâng tay là có thể sờ đến đầu nhỏ của cô, mà anh ấy cũng rất thích ôm thế này.
Anh ấy vuốt ve mái tóc đen của cô, giọng hơi khàn: "Anh thích thực tế một chút!"
An Nhiên cắn môi: "Vừa rồi anh còn nói...
Hoắc Doãn Tư cười, ngón tay trượt xuống vuốt ve gương mặt mịn màng của cô: 'Sao? Muốn mang thai con anh thế cơ à?"
Anh ấy dùng một tay ôm eo cô, tay kia lại sờ soạng châm thêm một điếu thuốc, sau đó rít một hơi sâu... An Nhiên bất an ngọ nguậy, anh ấy vỗ nhẹ cô rồi khẽ nói: 'Đứng với anh một lát!"
An Nhiên cảm thấy người này là lạ.
Nhưng cô nói không rõ là lạ ở đâu.
Lát sau, Hoắc Doãn Tư cúi đầu xuống, dịu dàng hôn cô: "Không muốn gặp thì không cần gặp! Nhà chúng ta có điều kiện này."
An Nhiên ngoan ngoãn trong lòng anh. Dù giờ cô có sự nghiệp nhưng lại không thoát nổi những quá khứ kia. Chỉ có Hoắc Doãn Tư, mạnh đến mức đàn áp được nhà họ Tư.