An Nhiên sửng sốt.
Hoắc Doãn Tư thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng vào cô rồi cất giọng dịu dàng: "Tối qua Tư Văn Hùng bí mật nhập viện, chắc là bệnh rất nặng, hơn nữa còn kéo dài quá lâu. Có lẽ là Tư Văn Lễ tới."
Anh ấy vừa nói vừa mở cửa xuống xe. "Chú hai Tư!"
Trước giờ Tổng giám đốc Hoäc đều tỏ ra lễ phép phong độ, ra hình ra dáng khi gặp bậc cha chú.
Quả nhiên, người bước xuống từ chiếc xe màu đen đúng là Tư Văn Lễ.
Ông ta thấy một mình Hoắc Doãn Tư rồi lại nhìn chiếc xe kia, có phần thất vọng. Vì vậy ông ta trầm giọng nói: "An Nhiên đâu! Có phải con bé không muốn gặp tôi không?"
Hoắc Doãn Tư cười hờ hững.
Anh ấy nói: 'Cháu nghe nói vị kia nhập viện rồi! Chú tới gọi An Nhiên tới bệnh viện thăm người đó đúng không? Chú hai, cháu hỏi chú một câu, ai mới là cô con gái danh chính ngôn thuận của vị kia? Chú bảo An Nhiên lấy thân phận gì tới đó thăm hỏi thế? Con dâu nhà họ Hoắc à? Thế thì đáng tiếc thật, cháu với An Nhiên còn chưa cưới đâu. Tính ra thì cô ấy chẳng có quan hệ gì với nhà họ Tư cả."