Ôn Noãn bưng mấy bộ trang sức quý báu ra và nói: "Tuổi con mà đeo phỉ thúy hoặc ngọc xanh lam thì còn hơi sớm, mấy bộ này khá hợp với con."
Bà lại cười tủm tỉm: "Mấy năm này Doãn Tư cũng sưu tầm được kha khá. Tuy nó không nói mẹ cũng biết là gom cho con. Chờ khi nào về con hỏi nó đi."
Mặt An Nhiên đỏ bừng.
Dĩ nhiên cô nào dám hỏi chuyện này.
Ôn Noãn giữ mình cô lại nói chuyện một lúc lâu, còn lôi ảnh hồi bé của Hoắc Doãn Tư ra cho An Nhiên xem, có cả của Hoäc Tây, Lục Thước... mấy người mà
An Nhiên quen thuộc.
Ôn Noãn nói: "Hồi Lục Thước còn bé không biết bố của mình, còn luôn mồm gọi cậu, từ đó gọi suốt bao năm."
An Nhiên cười khẽ.