Hoäc Doãn Tư hỏi xong nhìn cô chăm chú, gương mặt tinh xảo kia đầy trầm mê.
Thật ra anh ấy biết rõ, nếu không yêu thì sao lúc thân mật với mình, cô lại đắm chìm như vậy cơ chứ.
Mãi một lúc lâu sau, An Nhiên mới dần tỉnh táo.
Cô dán mặt lên cần cổ nóng bỏng của anh ấy, chậm rãi cọ cọ trông có chút thân mật lại vừa quyến rũ... Sau đó cô lên tiếng, giọng khàn khàn gợi cảm: "Còn anh thì sao?"
Hoắc Doãn Tư cúi đầu nhìn cô.
Trong đôi mắt đen láy của anh ấy thấm đẫm tình yêu.
An Nhiên không nói thẳng ra miệng, dù gì phụ nữ cũng rụt rè hơn. Cô ôm cổ rồi hôn môi anh ấy, lấy lòng Hoắc Doãn Tư theo cách anh ấy thích.
Ánh mắt của cô sáng lấp lánh, ướt át.