An Nhiên nghiêng người hôn lên khóe môi anh ấy rồi nỉ non: “Anh từng đến văn phòng của em đúng không? Hoắc Doãn Tư...”
Mặt cô bị tấm chăn phủ lên.
Tiếp theo, giọng nói kiêu ngạo của người đàn ông vang lên: “Anh tới công ty
Ba ngày sau, Lâm Bân được thả trở về với mặt mũi bầm dập. Hắn quỳ gối trước mặt dì Lâm khóc to sám hối. Dì Lâm không muốn để ý đến hắn mà nói thẳng: “Con đi mà ăn năn với vợ con! Nếu con bé không muốn tha thứ cho con thì mẹ sẽ không khuyên nhủ đâu, vì con đáng bị thế!”
Có lẽ dì Lâm thật sự buồn bã nên đã lấy đế giày gõ hắn.
"Con cũng giỏi ghê, vì con yêu tinh kia mà gây ra họa lớn như vậy. Con nói xem nếu như không có An Nhiên, có phải con muốn để hai mẹ con Thục Phân ngủ ngoài đường? Tuy nói An Nhiên là người yêu của cậu Hoắc, nhưng con cũng không thể hại con bé như thế được. Nếu là nhà trai mà so đo thì con đã làm liên lụy đến nó rồi.”
Lâm Bân ỉu xìu, không dám hé răng.
Dì Lâm lại mắng thêm một lúc lâu, chửi mệt thì ngồi một bên khóc lóc, chẳng những tức giận con trai mà còn cảm thấy có lỗi với An Nhiên. Vì thằng con kém cỏi này của mình mà cô phải bán cả nhà.
Lúc chỉ còn lại hai vợ chồng, Lâm Bân nhìn vợ mình.
Thục Phân im lặng, không mắng chửi cũng không đánh hắn.
Cô ta chỉ thu dọn đồ đạc của mình, cũng chỉ có mỗi một chiếc vali nho nhỏ. Dọn xong cô ta mới khẽ nói: “Bây giờ anh đã trở lại, tôi cũng không còn canh cánh