Hoắc Doãn Tư nói xong, An Nhiên mới nhớ ra tối qua họ không dùng biện pháp tránh thai.
Cô lại đang ở thời kỳ dễ thụ thai, nếu mang thai cũng rất bình thường.
Anh ấy cố ý muốn làm cô mang thai sao?
An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh ấy, ánh mắt Hoắc Doãn Tư sâu thẳm khiến cô không đoán được ý anh... Hai bên lưng đều nhức mỏi, cô quyết định nằm nửa ngày.
Ngày thường đều là tài xế đưa Nữu Nữu đi học, hôm nay Hoắc Doãn Tư tự đưa.
Đưa xong, anh ấy trở về biệt thự một chuyến.
An Nhiên vẫn chưa rời giường. Cô dựa vào đầu giường xem tạp chí thời trang, mặt mày thư thái, là sự thoải mái mà trước giờ Hoäc Doãn Tư rất hiếm khi thấy.
Anh ấy đứng ở cửa một lát rồi chậm rãi đi vào.
An Nhiên buông tạp chí xuống, ngửa đầu nhìn anh ấy: “Nữu Nữu đã nói với em rồi, Hoắc Doãn Tư, cảm ơn anh.”
Hoắc Doãn Tư ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Em không tới công ty à?”
An Nhiên ăn ngay nói thật: “Em muốn nghỉ nửa ngày.”