Cô bước đến ngồi cạnh Hoắc Doãn Tư, cùng anh ngắm nhìn cậu con trai của họ.
Hoắc Doãn Tư khẽ nói: "Em cho rằng tại sao Lâm Bân lại tìm người phụ nữ khác?"
Anh ấy hỏi khá nghiêm túc.
An Nhiên không dám lừa gạt anh ấy, nhỏ giọng nói: “Có lẽ do mới mẻ, cũng có thể là vì anh ấy có mới nới cũ... Anh ấy đã làm sai rồi.”
Khi cô nói những điều này, Hoắc Doãn Tư vẫn luôn nhìn cô như thể đang nghiền ngẫm, phán đoán mọi biểu cảm của cô.
Cô nói xong, anh ấy lại hỏi tiếp: "An Nhiên, em thì sao? Bây giờ em có cảm giác gì với anh? Liệu em có mất đi cảm giác mới mẻ, có mới nới cũ không?"
An Nhiên nhìn anh ấy, một lúc lâu sau mới khẽ gọi: “Hoắc Doãn Tư...”
Anh ấy giơ tay lên khẽ chạm vào gương mặt cô, giọng nói càng trầm khàn hơn: “Nói cho anh biết đi, có hay không?”
An Nhiên không thể chịu được anh ấy như thế.
Cô cho rằng cùng lắm anh ấy muốn cô chủ động hơn trong chuyện đó, đâu ngờ Hoắc Doãn Tư lại hỏi những vấn đề này, khiến cô hơi xấu hổ nhưng lại không giấu giếm được.