Đôi mắt anh ấy tràn ngập tình cảm, anh ấy nói nhỏ: "Vậy thì đừng đuổi theo nữa, em vào làm dâu nhà họ Hoắc là hết chênh lệch liền."
An Nhiên không đồng ý luôn, nhưng cô ấy cũng không từ chối.
Hoäc Doãn Tư không ép cô ấy, anh ấy xoa nhẹ khuôn mặt của cô ấy, rồi hỏi với vẻ mặt rất đứng đắn: "Em có muốn làm một lần nữa không? Hiếm khi có dịp ra ngoài, lát nữa về là lại bị hai nhóc kia quấn lấy, muốn làm chút chuyện riêng tư cũng không tiện."
An Nhiên cảm thấy anh ấy thật là, không đứng đắn gì cả!
Cô ấy từ chối, nói là muộn quá rồi, Hoắc Doãn Tư cười cô ấy bịt tay trộm chuông: "Làm gì có cặp đôi bình thường nào qua lại với nhau mà không làm chuyện này chứ, vả lại con chúng ta còn lớn rồi kia kìa! An Nhiên à, chúng ta không cần phải nhẫn nhịn đâu."