An Nhiên nhìn anh ấy chăm chú.
Hoắc Doãn Tư cười nhẹ: "Sao nào... còn muốn nữa à? Nếu em muốn nữa, chắc phải đợi một lát nữa, thể lực đàn ông có hạn, không phải lúc nào cũng lên được."
Anh ấy nói nhăng nói cuội, An Nhiên liền cầm gối đập vào lưng anh ấy, xong bị người ta ôm vào lòng.
Hoắc Doãn Tư ôm chặt người rồi cúi đầu hôn cô ấy, hôn một lúc xong anh ấy dán môi lên môi cô ấy rồi khế rì rầm: "Em ngoan một chút đi!"
An Nhiên không quậy với anh ấy nữa.
Hoäc Doãn Tư vui vẻ đi làm bữa sáng, làm một lát là xong, anh ấy gọi An Nhiên ra ăn.
Hai người ngồi vào bàn nghiêm chỉnh ăn sáng.