An Nhiên không biết.
Cô ấy quay mặt đi, cảm nhận được sự nhiệt tình của Hoäc Doãn Tư, bị anh ấy ép hỏi hăng quá cô ấy cũng chỉ khẽ rên như một con mèo con: "Em không biết... Hoắc Doãn Tư, anh đừng hỏi nữa!"
Kế tiếp là một khoảng im lặng.... Không ai nói chuyện, chỉ có sự im lặng dai dẳng.
Đợi đến khi Hoäc Doãn Tư bình thường trở lại, anh ấy trở nên ung dung thong thả, anh ấy sờ khuôn mặt mịn màng của cô ấy, nó rất đỏ rất nóng...
Anh ấy ghé sát vào tai cô ấy, hơi thở hơi loạn, giọng nói khàn khàn lại dịu dàng.
"Em xếp Nữu Nữu ở phòng ngủ đối diện, con bé cũng bảy tám tuổi rồi, chuyện nên hiểu thì cũng hiểu một chút rồi! Nếu lần nào đó em để lộ ra chút âm thanh nào, rồi bị con bé nghe thấy, con bé hỏi em sao cô lại khóc, thế thì phải làm sao đây?"