Ban đêm, Lâm Hi ngủ từ sớm.
Cậu bé nhớ Lý Tử Ỷ, ôm cái gối Nhiên nghe thấy mà hơi chua xót.
nhỏ đi ngủ, lúc mơ màng còn gọi “dì ơi”, An
Dường như mọi người đã quen có Lý Tư Ỷ ở đây. Cô đắp chăn lại giúp con trai.
Cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, Nữu Nữu mặc đồ ngủ, rón rén đi tới cạnh cô, nhỏ giọng hỏi: “Cô ơi, em chưa ngủ ạ?”
Cô bé rất thân với An Nhiên, khẽ tựa vào chân cô, rất thân mật.
An Nhiên sờ mái tóc mềm mượt của cô bé, dịu dàng nói: “Sắp ngủ rồi.” Nữu Nữu không nói nữa, sợ đánh thức Lâm Hi.