Trong thời tiết đầu xuân, đầu ngón tay cô hơi lạnh.
Hoäc Doãn Tư nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: “Anh đã để tài xế và thư ký của em rời đi trước, lát nữa hãy ngồi xe anh về nhàt”
Đối diện với anh là Tân Bá Lai.
An Nhiên nhìn thấy điều đó trong con ngươi của Hoắc Doãn Tư. Cô không nói gì, nhẹ nhàng năm lấy cánh tay anh... Có lẽ năm đó cô nên nói thật với anh.
Hồi đó cô thích Hoắc Doãn Tư.
Nếu cô nói với anh rằng trước đây từng có một người, nhưng người cô thích nhất vẫn là anh.