An Nhiên thật sự bị anh làm cho bực mình.
Cô thực sự không thể chấp nhận việc nói những điều như vậy ở bên ngoài giữa ban ngày ban mặt.
Hơn nữa, cô biết những năm nay Hoắc Doãn Tư chỉ có duy nhất một mình cô, sao anh có thể... nói những lời không đứng đắn như vậy?
An Nhiên buồn bực, hừ nhẹ một tiếng: "Anh cứ chờ đó!"
Hoắc Doãn Tư cũng không tức giận.
Anh nói: “Mặt trời sắp lặn rồi, tới đây, anh dạy em chơi hai lượt”. An Nhiên không từ chối nữa.
Tất nhiên, với tình hình như vậy cô không thể đi một mình, cho nên cô đã đưa theo thư ký đi xe của công ty tới. Khi cô tới nơi thì đã là xế chiều.