An Nhiên nghĩ, cô ấy nên đẩy anh ấy ra.
Nhưng nhìn vào khuôn mặt trẻ trung đẹp trai của Hoắc Doãn Tư, cô ấy lại không làm gì nữa, thậm chí cô ấy còn như một con mèo nhỏ, kệ anh ấy muốn làm gì thì làm.
"Sao không phản kháng?”
Người đàn ông nhếch môi theo thói quen, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa mềm mỏng, trong bóng đêm chỉ có đối phương mới nghe thấy: "Tổng giám đốc An có nhu cầu rồi à?"
An Nhiên đỏ mặt, cô ấy đưa tay ra đẩy vai người đàn ông: "Để em vào nhà đi."
Nhưng chút sức này của cô ấy chẳng bố bèn gì với Hoắc Doãn Tư. Anh ấy không những không nhúc nhích, trái lại còn cúi đầu cắn nhẹ một cái lên môi cô ấy.