Ánh mắt Cố Vân Phàm thâm thúy.
Ông ta nhìn An Nhiên rồi nói: "Cuộc hôn nhân này là liên hôn! Tình hình của nhà họ Cố cô là người rõ nhất, cuộc liên hôn này có thể dẹp yên lục tục trong nội bộ, tại sao lại không làm?”
"Nhưng tổng giám đốc Cố, ngài vui sao?"
"Cố Thị, quyền lực... thật sự là thứ mà ngài muốn sao?"
"Đôi lúc rảnh rỗi, tổng giám đốc Cố lại nhớ về bản thân trên những trận đua xe kia thì sao?"
Cố Vân Phàm nhìn chằm chằm vào cô ấy, cô ấy vừa là cấp dưới, vừa đồng đội, và cũng được tính là vấn bối của người thân. Vì thức trắng đêm chưa ngủ nên mắt ông ta hơi đỏ, lúc này trông càng đáng sợ.
"An Nhiên có biết mình đang nói gì không?”
An Nhiên mím chặt môi, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn nói: "Tôi chỉ không muốn tổng giám đốc Cố để lỡ mất cơ hội cuối cùng. Tổng giám đốc Cố cũng không còn trẻ nữa, sau này cơ hội gặp được tình yêu đích thực không còn nhiều! Bây giờ quay đầu... vẫn còn kịp."