Hoàng hôn dần phai.
Lâm Hi đang chạy nhảy trong khoảng sân rộng, chắc hẳn chú cún con Trà Sữa cũng rất thích ngôi nhà mới này. Nó chạy quanh chân Lâm Hi có vẻ rất vui.
Hoäc Doãn Tư đứng bên cạnh ngắm nhìn khung cảnh trước mắt.
Một người một chó cuối cùng chạy cũng mệt, Lâm Hi ôm chú cún con như ôm báu vật, giao cho Hoắc Doãn Tư.
“Bố ơi, Trà Sữa bẩn rồi, bố giúp nó lau rửa được không?”
Hoắc Doãn Tư một tay ôm bụng chú cún con.
Chú cún con mềm mại, bụng không có lông, làn da mịn màng như nhung... Lâm Hi lại chạy đi tìm một chiếc khăn tắm đưa cho bố, đôi mắt trong veo nhìn bố đầy háo hức.
Hoắc Doãn Tư lau sạch bộ lông cho Trà Sữa, một tay còn lại bế bé Lâm Hi đi về phía biệt thự.
Lâm Hi có chút xấu hổ bò lên vai bố, nhưng một lúc sau cậu bé lại không nhịn được mà chạm vào Trà Sữa...