Đối với chuyện này, Hoắc Doãn Tư rất kiên quyết: “Chỉ nuôi một con thôi”.
Lâm Hi buồn bã mất một lúc.
Nhưng một lúc sau, cậu bé lại vui vẻ trở lại, háo hức nhìn lũ chó con, cuối cùng chọn được một con màu trắng sữa. Nhân viên bán hàng ôm chú chó đưa cho Lâm Hi, cậu bé ôm chú cún một cách vô cùng nhẹ nhàng và nâng niu.
Nhân viên mỉm cười: “Rất thích em gái phải không!”
Sau đó họ bắt đầu đăng ký. Chú chó này tên là Trà Sữa, được ba tháng tuổi.
Lâm Hi ôm chú cún không muốn rời, còn muốn mua một chiếc váy hoa cho Trà Sữa, nhưng Hoäc Doãn Tư ngăn cản: “Bây giờ là mùa xuân, không lạnh mà mặc quần áo cho cún con thì nó sẽ không thoải mái. Lông trắng như bông thế này không phải đẹp hơn sao?"
Lâm Hi ôm chú cún, lớn tiếng nói: 'Không đẹp bằng mẹ con!"
Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng mỉm cười.
An Nhiên lười tranh cãi với anh, đáng lẽ cô phải tức giận, nhưng nhìn chú chó con mềm mại kia, cô cũng rất thích. Có lẽ do từ nhỏ cô đã có cuộc sống không tốt, đến con búp bê còn chưa từng được có. Giờ lại được vuốt ve cục bông đáng yêu này, cô cảm thấy có chút không quen.