Biệt thự yên tĩnh đến mức thậm chí không thể nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa. An Nhiên bị ghì chặt trong tủ quần áo và bị hôn tới tấp.
Lòng bàn tay anh rất ấm, anh chạm vào eo cô, mân mê không biết chán.
An Nhiên nhẹ nhàng ngả vào vòng tay anh...
Hoắc Doãn Tư dừng lại, tựa đầu vào trán cô, giọng run run hỏi: "Thoải mái lắm à”
An Nhiên tỉnh táo lại đôi chút, đỏ mặt không nói nên lời.
Hoắc Doãn Tư hôn lên má cô, nhưng cô lại quay mặt đi, anh không khó chịu mà cười khúc khích: “Cơ thể em thành thật hơn rồi đấy".
Nói xong anh buông cô ra, mở tủ lấy ra một bộ quần áo anh thường mặc.