Cậu bé thấy bố mẹ xuống xe thì vui vẻ chạy tới. Chú chó kia dường như rất thích mùi sữa trên người cậu bé, cũng lon ton chạy theo sau.
Hoắc Doãn Tư khom lưng bế con trai lên, cung kính nói với Hoắc Minh: “Bố, con và An Nhiên đến đón Lâm Hi.”
“Hừ”
Lần này, Hoắc Minh không có dễ dàng tha cho bọn họ, ngay cả An Nhiên cũng bị mắng.
“Có ai làm bố mẹ như hai đứa không hả? Ha ha, nuôi con như kiểu chơi đồ chơi vậy, anh đưa tôi tôi đưa anh... Hai đứa mau dẫn con về nuôi đi! Bố nói cho hai đứa biết, hai đứa không chỉ nuôi, còn phải nuôi cho ngoan cho giỏi. Bố sẽ tranh thủ thời gian đi xem, đừng có mơ lừa gạt bố!”