Anh quay người ngồi dậy, mặc kệ An Nhiên đang nằm trên giường.
Anh lấy một gói thuốc lá ra.
Bởi vì sự dây dưa lúc nấy, gói thuốc lá đã nhăn nhúm lại. Anh cũng mặc kệ, lấy một điếu thuốc ra châm lửa.
Anh cực kì ít hút thuốc trong nhà. Lần này là do anh tức điên rồi. Hút được nửa điếu thuốc, Hoắc Doãn Tư xoay người. An Nhiên vẫn nằm ngơ ngẩn, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Hoắc Doãn Tư cười nhạo: “Sao hả? Chờ anh làm hả? Bây giờ anh không có tinh lực, cũng không có tâm trạng!”
Anh tắt lửa điếu thuốc, nhìn chăm chằm cô, nghiêm túc nói: “Chuyển qua biệt thự ở đi, bên đó phòng nhiều... Nếu cô An không muốn làm vợ chồng với tôi, thì chúng ta ngủ riêng. Có điều, nếu ngày nào đó cô An có nhu cầu về thân thể thì có thể tìm tôi để giải quyết.”