Hoắc Doãn Tư nhìn chằm chằm cô, nói rất chậm: “Lâm Hi nói thím Lâm rất thích đặt chìa khóa dưới dưới thùng sữa giấy.”
Đây không phải là trọng điểm.
Anh đi lên tứm cánh tay An Nhiên, nhẹ giọng nói với thím Lâm: “Tôi và An Nhiên có chuyện riêng cần giải quyết.”
'Thím Lâm vội vàng đi ra ngoài. “Thím đừng đi!”
Hoắc Doãn Tư túm cánh tay An Nhiên, kéo cô vào trong phòng ngủ, động tác có vài phần thô lỗ.
Thấy vậy, thím Lâm muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, bà dứt khoát khóa cửa, đi ra ngoài, nhằm mắt làm ngơ.
Rầm một tiếng, cửa phòng ngủ đóng lại.
Hoắc Doãn Tư thật sự rất tức giận. Anh ném An Nhiên lên chiếc giường mềm mại. Lúc cô giấy giụa muốn chạy, anh quỳ một gối bên cạnh cô, dùng một tay giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô, còn một tay khác thì cởi áo khoác ngoài của cô.