Hoắc Doãn Tư đứng trước cửa. Anh đã ăn mặc ngay ngắn gọn gàng, nhìn An Nhiên như rùa đen rút đầu trên giường, cười khẽ nói: “Dậy rồi hả? Đi ăn sáng đi!”
An Nhiên ngồi dậy, ôm chăn, nói: “Sao không gọi em dậy sớm một chút?” Hoắc Doãn Tư trả lời từ tốn: “Sợ em mệt.” An Nhiên cạn lời.
Hoắc Doãn Tư dịu dàng nói: “Anh gọi điện thoại cho thư kí của em, giúp em xin nghỉ nửa ngày rồi.”
An Nhiên nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, cuối cùng nằm lại trên giường, nhìn trân nhà mãi mà không chịu ngồi dậy...
Lúc này, cô thật sự là eo đau lưng đau.
Hoắc Doãn Tư ngồi xuống bên cạnh cô, kéo chăn trên mặt cô ra, nhẹ giọng nói: “Không đi làm cũng phải ăn cơm. Chờ lát nữa anh theo em đi chung cư bên kia dọn đồ qua đây. Nơi đây rộng rãi hơn, Lâm Hi cũng sẽ thoải mái hơn.”