Khuôn mặt An Nhiên bị bắn nước. Cô vô thức lùi ra sau, vừa lúc ngã vào trong lòng ngực Hoắc Doãn Tư.
Cô hoảng hốt tránh ra, nhưng vòng eo lại bị người ôm chặt.
Hoắc Doãn Tư ghé vào tai cô, nhỏ giọng hỏi: “Lại muốn nữa hả?”
An Nhiên đỏ mặt nói không ra lời.
Hoắc Doãn Tư không phải muốn làm, thân thể là muốn làm, nhưng trong lòng lại chỉ muốn ôm cô, dù vậy vẫn cứ trêu ghẹo cô: “Lần trước đã nói rồi, em của bây giờ thật sự khiến người ta khó nhịn được.”