An Nhiên quay mặt đi.
Hoắc Doãn Tư vỗ vỗ cô: “Đi đun nước nóng đi. Anh ôm Lâm Hi đi ngủ.” An Nhiên không kịp nghĩ nhiều, gật đầu đi phòng bếp.
Hoắc Doãn Tư ôm con trai đi vào phòng ngủ chính. Trên chiếc giường cực kì lớn trong phòng... Lâm Hi nằm giống như là một con thú nhỏ yếu.
Hoắc Doãn Tư rất ít chăm sóc trẻ con, nhưng lại rất thành thạo. Anh cởi giày cởi áo khoác cho cậu bé, rồi ôm cậu bé dỗ dành rất lâu. Lâm Hi dựa vào trong lòng ngực anh ngủ thiếp đi... khuôn mặt trắng nốn dần dần hồng