Nghe Lâm Hi hỏi, cơ thể Hoắc Doãn Tư cứng đờ, cả buổi vẫn không trả lời.
Tiểu Lâm Hi dường như đã nhận ra gì đó, dùng đôi tay bụ bãẫm ôm chặt bố mình, sốt ruột nói: “Bố đừng sợ.”
Hoäc Doãn Tư nở nụ cười, cười khiến lồng ngực rung rung, Lâm Hi sợ nhột, vặn vẹo cả người, dù vậy cũng không nỡ buông tay ra.
Trẻ con chưa hiểu chuyện. Nhưng mà cậu bé biết là bố thích cậu bé. Lâm Hi cũng thích bố!
Một lúc lâu sau, Hoắc Doãn Tư nói với giọng khàn khàn: “Nhãi ranh, làm bố sợ muốn chết!”
Lâm Hi ôm chặt bố hơn nữa, ghé hết cả người nhỏ nhắn lên vai bố. Rõ ràng cậu bé mới là người sống sót sau tai nạn, nhưng lúc này cậu bé lại đi an ủi người lớn: “Bố đừng sợ, Lâm Hi sẽ bảo vệ bố.
Dứt lời, cậu bé cầm súng bắn nước chỉ về phía Tư Văn Hùng. Cách vài bước, An Nhiên nhìn hai bố con trong bóng đêm, đôi mắt ngấn nước.