An Nhiên bình tĩnh tự nhiên.
'Tổng giám đốc Hứa cầm điện thoại, vốn dĩ khí thế cực kì, nhưng khi khóe mắt thấy dáng vẻ không chút dao động của An Nhiên, cũng không nhịn được có chút sốt ruột.
Chẳng lẽ An Nhiên đã thỏa thuận với nhà họ Hoäc rồi?
Không, không thể nào... Nếu cô ta thật sự thỏa thuận rồi, thì cô ta cần gì phải đến đây tìm mình, chắc chắn chỉ là hư chiêu thôi.
Ha ha, suýt nữa rơi vào bãy cô nhóc kia rồi! Tổng giám đốc Hứa cười nói: “Cô giỏi lắm!” An Nhiên mỉm cười, cầm gậy golf đánh ra một cái.
Cô từ từ nói: “Tổng giám đốc Hứa gọi đi, chắc là sau này tôi ngay cả canh cũng không có húp. Có phải là dạo này tổng giám đốc Hứa rất muốn đầu tư quỹ tiền kia ra ngoài, nhưng mãi mà không đầu tư được? Tổng giám đốc Hứa không cảm thấy lạ hả?”