An Nhiên cười nói: “Quê tôi ở Hồ Nam.”
Anh Hứa thử hỏi: “Vậy còn nhà họ Tư...”
Anh ta rất thích, cũng rất vừa lòng An Nhiên. Nhưng đàn ông lúc nào cũng thích có thêm điều kiện đi kèm, ví dụ như là nếu An Nhiên có thể tiếp nhận nhà họ Tư thì cuộc hôn nhân sẽ lý tưởng hơn nữa.
An Nhiên cảm thấy rất phản cảm.
Nhưng cô chỉ mỉm cười nói: “Thật ra thì tôi và nhà họ Tư không có quan hệ gì
cả. Anh Hứa khó mà nói thêm gì. An Nhiên nhân cơ hội nói rõ ràng với anh ta: “Cảm ơn anh Hứa coi trọng, nhưng mà tôi tạm thời không có ý định yêu đương kết hôn... Vậy nên tôi chỉ có thể cùng tổng giám đốc Hứa nói chuyện công việc, về phần chuyện khác thì thật sự không thích hợp.”