Dứt lời, anh lên xe, lái xe đi.
An Nhiên đứng một lát rồi lên nhà. Lúc này Lâm Hi còn chưa thức dậy.
Thím Lâm bưng hạt dưa tới, nói nhỏ với cô: “Thím thấy ngài Hoắc có ý định
kia. Có điều, dù ngài ấy có ý định gì thì chúng ta cũng phải làm cho rõ ràng, ngài ấy cắt đứt với cô gái họ Tôn kia chưa?”
An Nhiên lắc đầu: “Con không biết.” Cô nói tiếp: “Con chưa từng nghĩ tới tương lai. Con và anh ấy...”
Cô định nói là không thích hợp, nhưng mà thím Lâm biết chuyện tối qua, khiến cô ngại nói như vậy.
Sao thím Lâm không hiểu được chứ?
Bà võ võ tay An Nhiên, cười nói: “Vậy phải xem ý của con rồi. À phải rồi, sự nghiệp dạo này của Lâm Bân có tiến triển, ông chủ nó rất coi trọng nó, sáng nay giao cho nó một vụ mua bán lời cao, nó nói sau vụ này có thể kiếm ít nhất bảy con số... Thím thấy tuy rằng nó nói hơi quá, nhưng cũng không quá lắm.”