Thư ký Nghiêm liền đi gọi người.
Một lát sau, Tôn Điềm đi vào. Cô ta mặc một chiếc váy rất nữ tính rất đoan trang, trên tay cầm theo thức ăn... không phải món gì đắt tiền, mà là KFC bán chạy.
“Hoắc Doãn Tư, em biết anh thích ăn cái này.”
Giọng của Tôn Điềm cũng ngọt. Cô ta ngồi trên ghế sô pha, bày đồ ăn ra, dáng vẻ như là muốn ăn bữa cơm cắm trại ngay đây với anh.
Tin tức trên báo khiến nhà họ Tôn cảm thấy không ổn.
Tuy rằng không chụp được mặt của người qua đêm với Hoäc Doãn Tư, nhưng mà dùng chân đi đoán cũng có thể đoán được cô gái kia là An Nhiên.
Tôn Điềm rất khó chịu. Cô ta rất muốn làm vợ của Hoắc Doãn Tư.
Cô ta lau khô nước mắt rồi đi đến đây, còn giả vờ như là đang rất vui vẻ.
Hoắc Doãn Tư buông văn kiện xuống, đi lại sô pha ngồi. Anh đoán là Tôn Điềm điều tra anh, cho răng anh thích ăn mấy thứ này, thực tế thì mấy thứ này là anh ăn cùng An Nhiên.
Không phải là vì thích ăn, chỉ là vì để trêu ghẹo An Nhiên thôi.