“Danh phận gì?”
An Nhiên giả ngu. Cô cầm tờ báo lên xem, nói: “Tai tiếng chỉ là tai tiếng thôi. Dù sao cũng không chụp được mặt em.”
Hoắc Doãn Tư không chịu buông tha cô.
Tuy rằng anh là đàn ông, nhưng mà anh cũng không phải loại đàn ông quê mùa chuyện gì cũng không biết, nhất là khi anh rất hiểu An Nhiên.
Tối qua cô rất chủ động, đến sáng nay cô hòa nhã hơn nhiều, lại mang theo chút xa cách.
Rõ ràng là cô định ăn không trả tiền!
Hoắc Doãn Tư hỏi cô: “Ngủ cũng ngủ rồi, không chịu trách nhiệm hả?”
An Nhiên uống một ngụm sữa, cười nói: “Em không cần anh chịu trách nhiệm. Chúng ta từng tuổi này rồi, không cần phải làm ra vẻ.”