Hoắc Doãn Tư đứng trước cửa sổ sát đất.
Anh cầm điện thoại, trò chuyện với thư ký Nghiêm: “Hủy bỏ cuộc họp mười giờ sáng, dời sang ngày mai... Còn lại đều không có thay đổi.”
Dứt lời, anh tắt máy, quay người thì thấy An Nhiên đã thức dậy, đang ôm chăn dựa lên đầu giường và ngây người.
“Dậy rồi hả?”
Hoắc Doãn Tư đi qua, xoa nhẹ mái tóc đen xõa tung của cô: “Có đói bụng không? Anh gọi phục vụ mang đồ ăn lên?”