Hoắc Doãn Tư cười khẽ, khoác áo khoác lên vai cô, nói: “Coi như đi dạo tiêu hóa thức ăn đi. Món Nhật ở đây khó ăn quá!”
Đại khái là vì trong lòng rất khổ sở nên An Nhiên muốn có người bên cạnh mình.
Vậy nên cô không từ chối anh nữa.
Gần hội sở có con sông, cảnh đêm buổi tối khá đẹp, hai người lẳng lặng dạo bước...
Hoắc Doãn Tư ngậm điếu thuốc lá, gật nhẹ đầu với cô, hỏi cô có ngại hay không.
An Nhiên mỉm cười.
Hoắc Doãn Tư cúi đầu châm thuốc lá, rồi phả ra một làn khói dài... Anh vịn lan can, hỏi cô: “Em coi trọng con trai tổng giám đốc Hứa không?”
An Nhiên kéo kéo áo khoác trên người. Áo khoác có mùi thuốc lá độc đáo từ trên người Hoäc Doãn Tư.
Khuôn mặt non mềm của cô lướt qua cổ áo, mang theo vài phần say đắm...