'Tư Văn Hùng ngước mắt lên nhìn.
Lúc này, ánh mắt ông ta không hề thu liễm giống như trước mặt người ngoài, mà mang theo vài phần tiếc nuối, vài phần nhung nhớ nhìn An Nhiên, như là thông qua cô để nhìn người khác.
An Nhiên thoải mái hào phóng để cho ông ta nhìn.
Thật lâu sau, Tư Văn Hùng mới khàn giọng nói: “Con rất giống mẹ con... Ngồi đi!”
An Nhiên ngồi đối diện ông ta.
Tư Văn Hùng không nói gì khác, chỉ là nhắc đến một vài chuyện cũ, nhắc đến cảm giác kinh diễm khi mình gặp mẹ An Nhiên: “Lần đầu tiên gặp bà ấy, bà ấy giống như một con thú nhỏ mềm mại đâm vào trong thế giới của bố. Nếu có thể, bố sẵn lòng coi bà ấy như bảo vật.”
“An Nhiên, con rất giống mẹ con, dễ khiến người ta yêu thương.”
Đại khái là vì có địa vị cao, có cực nhiều quyền thế, nên khi đàn ông nhớ đến hồng nhan năm xưa, đều mang theo một chút tiếc nuối. Nhưng nghe vào tai An Nhiên, lại chỉ thấy tràn đây mỉa mai.