Bầu không khí trong phòng bao hơi lạ.
Anh Hứa rõ ràng là có ấn tượng tốt về An Nhiên. Dù chưa nói chuyện, nhưng anh ta đã rót một cốc nước cho An Nhiên.
Tổng giám đốc Hứa biết là con trai mình coi trọng người ta.
Ông ta cười thân thiết: “Hiếm khi được tụ tập đầy đủ thế này. Hôm nay chúng ta không nói chuyện công việc, chỉ cùng nhau trò chuyện ăn cơm thôi.”
Dứt lời, ông ta cúi người nói lời đùa giỡn với hai vị cầm đầu nhà họ Tư: “Nhìn đi, vẫn là người trẻ tuổi làm quen nhau mau hơn.”
Tư Văn Lễ mỉm cười.
Tư Văn Hùng là chủ nhà họ Tư, quen với việc ít nói ít cười. Dù vậy, lúc này ông †a cũng nể mặt mà nở nụ cười, đây là chuyện rất hiếm có.
Ông ta bưng cốc trà lên, vừa yên lặng đánh giá An Nhiên, đánh giá đứa con gái mà mình chưa từng nuôi dưỡng.