Hoắc Doãn Tư hơi khựng lại: “Lát nữa con phải đi công ty.”
Thấy anh định lên lầu, Hoắc Minh không nhịn được mỉa mai: “Vợ sắp bị người ta đoạt mất rồi còn đi công ty! Thằng nhóc con còn không chịu cúi cái đầu cao. quý của con xuống, thì sau này sẽ đến lượt con khóc!”
“Là sao?”
Hoắc Doãn Tư quay người nhìn bố ruột của mình.
Hoắc Minh không giấu được, nói hết ra: “Con biết tổng giám đốc Hứa không? Con trai người ta không tệ, hiện giờ đang coi trọng An Nhiên! Ha ha, Hoắc đại thiếu gia, ở thành phố B có nhiều nhất là quý công tử vung tiền như rác, con có thể làm được thì người ta cũng có thể làm được. Xem đi, con còn ưu thế gì hả?”
Hoắc Doãn Tư lạnh nhạt đáp: “An Nhiên không phải loại người kia.”
Ôn Noãn dịu dàng nói: “Con bé không phải loại người kia, thì sao lúc trước con bé đi thành phố H, con lại không chịu thông cảm cho con bé? Thế nào cũng phải đoạt lấy dự án Trung Thiên, phá hỏng đường đi của người ta. Bây giờ con bé không ở lại Cố Thị bán mạng xin lỗi thì con bé không thể nào làm việc ở thành phố B được nữa.”