Dứt lời, cô cảm thấy có chút mất mát. Hoắc Doãn Tư gọi cô: “An Nhiên!”
An Nhiên quay người, đôi mắt nhấp nháy nước, nói: “Hoäc Doãn Tư, em biết ý của anh khi đến đây lúc nửa đêm, chỉ là chúng ta... thật sự không thích hợp.”
Cô hơi khựng lại, lạnh nhạt nói: “Em chỉ đi làm bình thường thôi, mà anh đã cực kì phản cảm rồi. Rõ ràng là bản thân anh bảo Tôn Điềm đi nhà anh, xe anh có thể để cho bất cứ ai ngồi! Em cũng sợ lắm, sợ một ngày nào đó anh không vui, anh lại đuổi em đi, hoặc là dùng người khác chọc giận em.”
“Vậy nên, Hoắc Doãn Tư, em thà rằng vất vả một chút, cũng không muốn dựa dẫm ai nữa.”
Một lúc lâu sau, Hoắc Doãn Tư nói nhỏ: “Em rất để ý hả?” Giọng An Nhiên hơi nghẹn ngào: “Anh xuống xe đi, em muộn làm rồi!”
Lần này, Hoắc Doãn Tư không khó xử cô nữa. Anh xuống xe, giúp cô đóng cửa xe. An Nhiên nhanh chóng lái xe đi.