Trong đêm tối, Hoắc Doãn Tư lẳng lặng nhìn trần nhà.
Anh nhớ lại rất nhiều chuyện, chuyện giữa anh và An Nhiên, chuyện khoảng thời gian sống chung.
Hoắc Doãn Tư không biết cái này có phải là hối hận hay không.
Anh chỉ biết là hiện giờ anh rất muốn gặp cô.
Sáng sớm, An Nhiên xuống lầu, định đi công ty.
Cô vừa định lên xe thì thấy bên cạnh có một chiếc Bentley màu trắng đang đỗ, cửa xe được mở một nửa, để lộ ra đôi chân dài... Từ góc độ của An Nhiên, có thể thấy được nội thất màu hồng nhạt bên trong xe.
Vừa nhìn là biết xe của Hoắc Doãn Tư.
An Nhiên nhìn vài giây, định mặc kệ anh, lên xe chạy đi.
“An Nhiên!” Giọng nói nghẹn ngào sau say rượu của Hoắc Doãn Tư vang lên.
An Nhiên hơi khựng lại, đóng nhẹ cửa xe, quay người hỏi: “Sao anh lại tới đây?”