Nghe Cảnh Thụy nói bậy một hơi, Hoắc Doãn Tư tức giận đến mức muốn tắt điện thoại, cuối cùng vẫn là Cảnh Thụy dỗ dành vị đại thiếu gia kia.
Đêm khuya, hai người chọn một nơi hẹn gặp nhau.
Bọn họ hiếm khi không vào phòng bao, chỉ chọn bừa một góc trong quán bar ngồi, dù vậy vẫn thu hút khá nhiều ánh mắt của con gái, thỉnh thoảng còn có người đi lên xin làm quen.
Hoắc Doãn Tư tính tình kiêu căng, cơ bản là mặc kệ hết.
Cảnh Thụy kẹp thuốc lá bằng ngón tay có mang nhẫn cưới: “Anh có vợ có con rồi!" Người đẹp mỉm cười bỏ đi.
Cảnh Thụy nheo mắt hút thuốc, phả ra một ngụm sương khói, gõ nhẹ lên quầy bar, nói: “Nếu không buông được thì theo đuổi đi! Hai người cũng xem như vợ chồng già rồi, chỉ còn thiếu cảm giác thôi. Cậu đừng trách anh em không nhắc cậu, hiện nay An Nhiên có nhiều người theo đuổi lắm!”