Hoắc Doãn Tư hơi khựng lại, nói: “Có lẽ em không biết, tổng giám đốc Hứa và mẹ anh... xem như là bạn bè. Đặc điểm lớn nhất của ông ấy chính là không phân chia chuyện công việc và chuyện cá nhân, vậy nên công việc làm ăn của ông ấy lúc nào cũng mang tính hạn chế.”
Anh nói có ý ngầm.
An Nhiên rũ mắt, khi ngước lên thì nhẹ giọng nói: “Vậy thì tổng giám đốc Hứa cần phải học hỏi ngài Hoắc nữa hả?”
'Thấy cô định đi, Hoắc Doãn Tư kéo cánh tay cô lại. “Bố anh muốn gặp Lâm Hi. Em thấy hôm nào tiện?”
“Ông ấy cảm thấy hai mẹ con em ở chung cư là do anh đang ngược đãi hai mẹ con em.”
An Nhiên nhỏ giọng nói: “Thứ bảy em sẽ đưa Lâm Hi qua. Em cũng sẽ giải thích chuyện chung cư.”
Thái độ của cô rất tốt, có thể nói là một người bạn gái cũ tốt. Nhưng mà Hoäc Doãn Tư lại không hề vui vẻ.