Một bữa cơm, chỉ có Lâm Hi là ăn vui vẻ.
An Nhiên yên lặng ăn cơm, không đuổi người, cũng không nhiệt tình tiếp đãi.
Tư Văn Lễ không phải loại người không có ánh mắt. Ăn cơm xong, ông ta liền chào đi về. Có điều, lúc sắp đi, ông ta hôn hôn Lâm Hi, Lâm Hi ngoan ngoãn để cho ông ta hôn, trong mắt cậu bé như có vô số ngôi sao nhỏ lấp lánh.
'Tư Văn Lễ nhìn cậu bé rất lâu.
Lâm Hi có khí chất giống với An Nhiên, còn ngũ quan lại di truyền từ nhà họ. Hoắc. Ông ta thấy vài phần quen thuộc trên mặt Lâm Hi, là người mà ông ta không có được thời tuổi trẻ.
€ó lẽ là vì loại tâm lý như thế nên Tư Văn Lễ rất yêu thương Lâm Hi.
“Sau này lại đến thăm con!”
Dứt lời, Tư Văn Lễ cầm áo khoác đi ra ngoài, bất ngờ là An Nhiên đứng dậy theo: “Để con đưa chú đi!”