Hắn tuôn một tràng, dì Lâm ra sức véo tay hắn.
Dì Lâm cười trừ: “Nó học hành chẳng được mấy năm nên ăn nói khó nghe, cậu Hoäc đừng để bụng.”
Hoắc Doãn Tư vặn cúc áo.
Anh ấy nhìn An Nhiên rồi cười nhạt: “Không sao, con có thể hiểu được! Nhưng nếu An Nhiên thật sự muốn tìm người thì không tiện trông nom cho Lâm Hi. Con có thể chăm sóc cho con trai.”
Nói xong, Hoắc Doãn Tư gật đầu đầy phong độ, rời đi.
Cửa đóng lại, Lâm Bân vung nắm đấm: “Thằng nhãi này có ý gì thế? Thật sự tưởng là An Nhiên của chúng ta không ai cần à? Người giống như em gái của chúng ta, đám đàn ông tranh nhau sứt đầu mẻ trán xin kết hôn đấy.”