Đêm dài đằng đẳng.
Đây coi như lần đầu họ ở chung một phòng kể từ khi cả hai cãi vã.
Họ hô hấp thôi cũng đều là tội!
An Nhiên nằm nghiêng, trong lòng là cơ thể nhỏ bé của Lâm Hi. Đêm khuya quá yên tĩnh như thể nghe thấy được tiếng tuyết rơi ở bên ngoài từng chút, từng chút một... Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô mới chìm vào giấc ngủ.
Nơi cách nhau không đến hai mét, Hoắc Doãn Tư nằm im ở đó.
Đuôi mắt anh ấy có thể thấy được An Nhiên. Cô ngủ cùng Lâm Hi nhưng phần lớn đều nhường hết giường cho cậu nhóc. Lưng cô lộ hẳn ra ngoài chăn trông thật mảnh khảnh, vòng eo nhỏ nhắn đến mức một bàn tay anh ấy có thể nắm được hết.