Cô không muốn phải chịu nỗi nhục nhã ở nhà họ Hoắc như ngày hôm đó
thêm lần nào nữa.
Vì thế An Nhiên đi đến trước sô pha rồi đè thấp giọng nói: “Anh về đi! Em chăm sóc cho Lâm Hi được rồi.”
Hoắc Doãn Tư dựa vào mép sô pha.
Một tay anh ấy gác sau gáy, ánh mắt nhìn cô chằm chằm mang chút trong trẻo, sáng ngời.
“Sao thế, sợ người khác hiểu lâm à?”
“Em sợ Tổng giám đốc Cố của tụi em hiểu nhầm hay là sợ Tôn Điềm hiểu nhầm vậy?”
Lâm Hi bị ốm nên An Nhiên đã mệt mỏi suốt hai ngày. Lúc này, cô thật sự chẳng còn lòng dạ nào cãi nhau với anh ấy, chỉ thờ ơ nói: “Tùy anh thích nghĩ thế nào thì nghĩ, thế em về trước, sáng mai tới đổi ca cho anh.”
Đây cũng là cách tốt nhất mà cô nghĩ ra.
Hoắc Doãn Tư nhìn cô chăm chú.