Nhà họ Hoắc giàu sang, Hoắc Doãn Tư lại là người sinh ra đã đứng trên cao, sao có thể cho phép sai lầm như vậy... Chẳng qua khi anh ấy định trách mắng thì Lâm Hi đã tỉnh. Cậu bé dụi mắt rồi gọi bố như thể chú mèo con.
Có ông bố nào còn đi chấp nhặt với y tá nữa chứ. Anh ấy bế Lâm Hi từ trong lòng An Nhiên lên, đặt vào lòng mình rồi khẽ vỗ, dỗ
dành một lát lại cúi đầu nhỏ giọng an ủi: “Bây giờ con thế nào rồi? Sao con lại bị ốm thế?”
An Nhiên phủi phẳng ga giường: “Lúc tuyết rơi, thằng bé xuống lầu chơi một lát”
Hoắc Doãn Tư cau mày muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không lên tiếng.
Bầu không khí giữa họ hơi ảm đạm, đến y tá cũng cảm nhận được. Cô ấy vội thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài lấy một chiếc nhiệt kế khác.