Ban đêm.
Trong căn phòng đơn của bệnh viện Nhi Đồng thoang thoảng mùi thuốc.
Lâm Hi lại bất ngờ bị sốt, y tá truyền dịch cho cậu bé, còn An Nhiên ôm lấy cậu nhóc dỗ dành.
Tiểu Lâm Hi mặc quần áo bệnh nhân dựa vào lòng mẹ, đôi mắt ầng ậc nước như nai con vô tội: “Mẹ ơi, con nhớ bố quái”
An Nhiên khẽ sờ đầu nhỏ của cậu bé, rồi dịu dàng hôn: “Chờ con khỏi bệnh, mẹ đưa con tới nhà ông bà nội ở mấy hôm nhé.”
Nếu là ngày thường, chắc chắn Tiểu Lâm Hi sẽ không nhắc lại nữa.