“Anh định làm gì?”
An Nhiên vừa dứt lời, cả người đã bị Hoắc Doãn Tư dồn lên cửa xe, chỉ một bàn tay thì cậu ấy đã dễ dàng khống chế được cô.
Sắc mặt Hoắc Doãn Tư lạnh tanh.
Cậu giơ tay giữ lấy căm cô, khẽ lẩm bẩm: “Cô cũng biết Lâm Hi còn nhỏ! Vậy sao cô lại nỡ để nó trở thành con cái trong gia đình đơn thân chứ?”
Lồng ngực An Nhiên thoáng phập phồng. Cô hơi ngửa đầu, nhìn xoáy vào Hoắc Doãn Tư, cô có thể khẳng định rằng cậu đang gây sự.
Cô lạnh lùng nói: “Tôi có quyền lựa chọn ư? Hoắc Doãn Tư anh có cho tôi lựa chọn ư? Anh không cướp mất dự án hợp tác Trung Thiên thì tôi nghĩ chúng ta vẫn còn có thể nói chuyện đàng hoàng, nhưng anh đã làm đến thế rồi thì bảo tôi phải làm sao bây giờ... Tôi phải trở thành kẻ tiểu nhân tráo trở thất tín, chẳng những quay lưng với Tổng Giám đốc Cố mà còn định cướp dự án của ông ta sao? À, tôi vẫn còn lựa chọn thứ hai chính là trở thành bà Hoắc đúng không, không ngóc đầu lên được cũng không lộ mặt với ai, tôn thờ anh, làm gì cũng phải nghe lời anh... Phải không?”
An Nhiên luôn rất để ý đến Lâm Hi ngồi trong xe.
Cô cố gắng đè giọng: “Đáng tiếc Hoắc Doãn Tư, tôi không muốn chọn cái nào hết.”